आप मेरे गधे की कोशिश करना चाहते हैं! सह करने की कोशिश मत करो! यह खेल कभी खत्म नहीं होगा!.https://www.redtube.com/ मेरे 60 वर्षीय प्रेमी को कमबख्त रूप से कमबख्त जब वह मेरे प्रतिशोध को मारने की निरंतर कल्पना को प्राप्त करती है.https://www.handjobs-xxx.com/ सेक्सी Yubilian एक ही समय में दो dildos है गर्म n गंदा कार्रवाई. पड़ोसी पड़ोसी fucks.https://jizzporn.xxx/ Pawg Cutie Melissa एंजेलो एक बड़ा काला मुर्गा पूजा करता है और एक गन्दा गन्दा गन्दा गन्दा छोड़ देता है.https://www.youporn.com/ गर्म जींस में मेरे डिक पर विशाल गधा सौतेली बेटी. परेशानी गधा मोम पुराना जूता छोड़ना नहीं चाहता था इसलिए वह निगलती है.https://loveporn.xxx/ भाग्यशाली काले दोस्त पैसे के लिए एक खराब सफेद चलने चूसने के बाद श्यामला गृहिणियों को रिवर्स में फिल्माया गया. गंजा फूहड़ उसकी मुंडा बिल्ली बकवास हो जाता है.https://www.sexytube.me/
An toàn lao động

Bài viết số 2 lớp 10 đề 4: Tưởng tượng mình là Xi-Mông kể lại truyện Bố của Xi-Mông

Bài viết số 2 lớp 10 đề 4: Tưởng tượng mình là Xi-Mông kể lại truyện Bố của Xi-Mông

Để giúp các em hoàn thành tốt bài viết số 2 lớp 10 đề 4: Tưởng tượng mình là Xi-Mông kể lại truyện Bố của Xi-Mông, Blogvan đưa ra bài tập làm văn dưới đây, mời các em cùng đọc nhé!

Bài làm

Tôi là Xi Mông. Tôi có một nỗi buồn mà có lẽ đến tận bây giờ khi cuộc sống ổn hơn tôi vẫn không thể nào quên được. Tôi không có bố và điều đó trở thành trò cười cho lũ bạn ngay khi tôi mới bước vào lớp một. Chúng suốt ngày trêu giễu tôi, bảo tôi là đồ không có bố, đồ con hoang. Tôi tủi thân lắm, nhiều lần thấy bạn bè được bố đến đón sau giờ tan học, tôi ao ước mình cũng được 1 lần như thế, chỉ một lần thôi cũng được.

Mẹ dặn tôi phải tránh xa chúng nó và không được đánh nhau, nhưng đã không ít lần tôi sứt môi, mẻ trán cũng chính vì lũ khốn đó. Tôi lại ấm ức, khóc nức nở với mẹ, mẹ ôm lấy tôi vỗ về tôi nhưng cũng không thể an ủi được khi nước mắt mẹ không ngừng tuôn rơi.

Có một lần, vì tức quá, tôi đã xông vào đánh chúng nó, và thế là bị đánh lại tơi bời. Tôi mệt mỏi quá chẳng muốn đến lớp, đi lang thang dọc bờ sông vắng. Mặt trời vẫn rực rỡ nhảy múa trên bãi cỏ và dưới dòng sông, còn tôi, ngoài mệt lử người thì cái đầu đau như búa bổ, tôi chỉ muốn ngủ một giấc mà không tài nào ngủ nổi. Trong đầu cứ luẩn quẩn những câu nói: Đồ không có bố, đồ con hoang, mày về mà mách bố mày đi,… Thú thật lúc đó tôi muốn chết quách cho xong, nhưng tôi nghĩ đến mẹ. Nếu mẹ không tìm thấy tôi mẹ sẽ rất buồn, và chắc chắn nếu tôi chết mẹ sẽ khóc rất nhiều. Bỗng có chú nhái màu xanh lục nhót dưới chân tôi làm tôi bừng tỉnh, tôi thích thú túm lấy nó nhưng không được, tôi đuổi theo, rồi cũng tóm được hai chân sau của nó. Tôi bật cười khi thấy nó dãy dụa trong bàn tay tôi. Con nhái nhỏ xanh lục này khiến tôi nhớ lại một món đồ chơi cũ, và thế là tự nhiên tôi lại nghĩ đến nhà và nhớ mẹ. Tôi thấy buồn vô cùng, khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị đánh đòn.

Và rồi, tôi bỗng giật mình, có một bàn tay đang nắm chắc lấy vai tôi, giọng nói ồm ồm vang lên:

– Sao cháu lại khóc, có điều gì làm cháu buồn đến vậy?

Tôi quay lại, bác công nhân với thân mình cao lớn, râu tóc đen đang nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa. Tôi trả lời trong tiếng nấc:

– Cháu bị chúng nó đánh… chỉ vì cháu… cháu không có bố.

– Sao thế, ai mà chẳng có bố?

Tôi khóc to hơn: “Cháu không có bố”

Tôi nhìn thấy nét mặt của bác công nhân có sự thay đổi, hình như bác ấy đã hiểu ra điều gì. Bác vỗ về tôi:

– Được rồi, vậy bây giờ cháu muốn bác làm gì nào.

– Cháu chỉ muốn có bố… như chúng nó.

Bác Phi Líp ngẫm nghĩ trong giây lát, sau đó nói với giọng đầy tình thương: “Vậy để bác nhận cháu là con nuôi, cháu sẽ có bố, đồng ý không nào!”

Tôi sung sướng tròn xoe mắt: Thật không bác, bác là bố cháu, từ bây giờ cháu đã có bố, cháu đã có bố…yeah yeah. Tôi vui vẻ hát ca trên đường về nhà cùng với bác Phi-líp. Về đến nhà, tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe, mẹ vội cảm ơn bác rồi dắt tôi vào nhà.

Ngày hôm sau đến trường, lũ bạn vẫn xúm lại trêu tôi, nhưng không còn bực tức, giận dữ, tôi kiêu hãnh đáp lại:

– Bố tớ là bác thợ rèn Phi-lip

Tụi nó xôn xao: Không đúng Phi-líp nào, không phải bố mày, phải là một ông bố đàng hoàng như tụi tao cơ”

Tôi cũng không hiểu rõ lắm nên cuối buổi chạy ngay đến chỗ bác Phi-lip, kể lại hết cho bác nghe. Bác có vẻ trầm ngâm một hồi rồi bảo tôi:

– Thôi được, cháu về nhà đi, rồi cháu sẽ có một người bố đàng hoàng, một người bố thực sự.

Vài hôm sau, thật bất ngờ, bác Phi-lip ăn mặc chỉnh tề ra dáng người đàn ông trưởng thành đến cầu hôn với mẹ tôi, bác nói bác muốn làm bố của tôi, và muốn chăm sóc cho hai mẹ con tôi. Mẹ ngạc nhiên vô cùng, nhưng sau đó cũng mỉm cười hạnh phúc. Vậy là Bố Phi-lip đã là bố chính thức của tôi, tôi sung sướng vô cùng, từ bây giờ sẽ không có ai còn dám trêu giễu tôi nữa nhé, vì tôi đã có bố Phi-lip chở che bảo vệ rồi. Những buổi chiều cuối tuần, tôi vẫn thường đi dạo cùng bố ở vùng dọc bờ sông – cái nơi mang bố đến với cuộc đời tôi. Những lúc ấy, tôi thường nũng niu: Bố Phi-lip biết không! Con yêu bố nhiều lắm! Tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trần đời.

Tưởng tượng mình là Xi-mông và kể lại câu chuyện nên có thêm những tình tiết sáng tạo của chính các em. Bài trên đây chỉ mang tính chất tham khảo, đừng chép y nguyên nhé! Chúc bài viết số 2 lớp 10 đề 4 của các em đạt điểm cao.

Bản quyền bài viết thuộc trường Công ty cổ phần Giáo Dục Việt Nam. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận!
Nguồn chia sẻ: Công ty cổ phần Giáo Dục Việt Nam (Giaoduccantho.edu.vn)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button